Em biết anh sẽ đợi em ở cuối con đường... Em biết lời hứa năm nào một ngày sẽ trở thành sự thật! Biết như vậy em sẽ vẫn bước đi...gắng lên... anh đang mỉm cười chờ em ở phía trước... bản lĩnh lên! Không được run sợ.....em hứa!
Hà Nội mưa, cơn mưa mùa hè như muốn cuốn đi tất cả những oi bức, nực nội do cái nắng gay gắt của mấy ngày liền đem lại. Dường như nó muốn gột rửa cả những mệt mỏi cho mọi người khi từng hạt mưa to cứ xối xả trên mặt, trên môi.
Tôi và anh đến với nhau chân thành (ít ra là tôi đến với anh chân thành) vì cả tôi và anh đều nghèo, chúng tôi chỉ là những công nhân viên chức nghèo với đồng lương ít ỏi của mình thì chúng tôi phải tiết kiệm lắm thì mới có được một cuộc sống bình thường như những người lao động nghèo khác.
Tôi và anh quen nhau qua những lần chit chat trên mạng. Tôi mới 20 tuổi, đang là sinh viên năm thứ 3, còn anh 25 tuổi, đang là nhân viên bán hàng cho một cửa hàng điện thoại di động. Bữa đó tôi đang lang thang trên các phòng chat thì anh nhảy vào. “Em ơi, cho anh làm thằng cuội nhé” (chẳng là nick của tôi là HangNga... mà). ..
Phải chăng anh đã nhầm hay đó là định mệnh, phải chăng anh đã quá tự tin, phải chăng anh chưa bao giờ yêu như thế, phải chăng anh chưa bao giờ hiểu trọn vẹn hai từ “tình yêu”. Ôi.. có đôi khi.. và những điều thật đơn giản.
Năm ấy là năm thứ 2 của tôi tại Úc. Xa nhà, xa bố mẹ, tôi thường xuyên online chỉ để gặp bạn bè và người thân như một nhu cầu tất yếu để bù đắp sự cô đơn. Rồi tình cờ, tôi biết đến một trang web học tiếng Anh, và cả cái chatroom nữa, ở đó có 1 người.
Đánh giá đẹp xấu cho nội thất ô tô là việc làm mang nặng tính chủ quan, vì mỗi người có một gu thẩm mỹ khác nhau. Tuy nhiên, khách mua xe vẫn có những tiêu chí chung, và tạp chí chuyên ngành uy tín Ward’s Auto cũng đã dựa vào đó để xếp hạng.
Sẽ nhớ lắm những tiếng rao hàng mà có khi làm nhiều người bực mình vì bị mất giấc ngủ trưa: "Bánh mì Sài Gòn một ngàn một ổ", "Chuột Tuynidi, chuột Thổ Nhĩ Kì, chuột gỉ chuột gì cũng chết”("quảng cáo" keo dính chuột), "Sầu riêng hạt lép, cơm dày, bao ăn đ...âyyy","Ai ăn bánh bèo hooooooông?”…
Ở nhà, mẹ quát mắng, đánh đập thay cho việc nói chuyện với hai đứa. Tôi không hề ghét mẹ vì biết mẹ cũng phải chịu nhiều vất vả. Nhưng thực sự những lời quát mắng và đòn roi vô lý của mẹ là nỗi ám ảnh khủng khiếp của hai chị em tôi.
Tuy chưa có được con số thống kê chính xác, nhưng qua các cuộc thi hoa hậu, có lẽ không có tỉnh, thành nào ở Việt Nam lại có nhiều người đoạt các danh hiệu về sắc đẹp như Hải Phòng. Có những cuộc thi mà mỹ nhân đất Cảng chiếm tới 2/3. Phải chăng TP Cảng này có những "lò" đào tạo mỹ nhân với công nghệ ..
Nói dối bà là đi du lịch cùng lớp cũ, tôi xách balô đi tìm bố - người bố tôi chưa từng được gặp trong gần 20 năm tôi sống trên đời. Một địa chỉ mờ nhạt, số điện thoại gọi đến chẳng bao giờ có người nghe máy. Tôi còn bị mất tất cả tiền bạc khi ở trên tàu...
"Tôi yêu nụ cười của bạn, tôi yêu nụ cười của tôi, tôi yêu nụ cười của tất cả mọi người...” nhưng tôi viết câu chuyện này vào một ngày thứ 2 không yêu, không làm việc... một ngày hoàn toàn trống rỗng.
Ngày nào cô gái ấy cũng gọi điện cho tôi. Tôi dập máy không nghe thì cô ấy dùng đủ loại số lạ. Mỗi sáng thức dậy, tôi lại run bắn người khi đọc phải dòng tin: “Anh đi xét nghiệm hoặc gặp em ngay. Rất có thể em đã bị… AIDS!”…
Tôi sinh ra trong một gia đình khá giả, cảm thấy sự quan tâm mà ba mẹ dành cho tôi chỉ bằng sự chiều chuộng. Mỗi khi tôi muốn được tâm sự chuyện đàn ông, ba tôi chỉ bảo: Chờ một lát, ba đang bận.
Vậy là anh đã đi. Cuối cùng em cũng mất anh. Thà anh cứ lấy vợ, cứ lập gia đình mà ở lại đây chứ đừng đi. Vì anh ở lại đây em còn có thể gặp anh, anh đi xa thì giấc mơ về anh mãi không trọn vẹn cho một tình yêu.
Nếu ai đó cho bạn một điều ước bạn sẽ ước gì? Tôi biết bạn sẽ ước những điều cao sang, nhưng điều có thể lớn lao trong cuộc sống nhưng riêng tôi tôi chỉ mong sao tôi có một chút nhan sắc, một chút lanh lợi và một chút thông minh trong cái xã hội này. Tôi sinh ra ở một miền quê đầy gió biển và cát.
Xin chào anh chị và các bạn! Tôi kể câu chuyện của tôi trong trạng thái khá căng thẳng. Tôi 26 tuổi, sinh ra trong một gia đình nề nếp, mọi thành viên trong nhà đều có cuộc sống hanh phúc và sự nghiệp vững vàng. Tôi rất tự hào về điều này và cảm thấy đây là một nền tảng vững chắc cho anh em tôi khi ra ngoài ..
Hôm nay anh hẹn em nói chuyện, anh xin lỗi vì đã làm tổn thương em trong suốt thời gian qua và hãy cho anh một cơ hội để làm lại từ đầu. Em nhìn anh nở một nụ cười như ngày nào và nói: “Anh là một người anh trai!”.